4 min read
Cuộc Sống Cần Phải Giá Trị Và Thú Vị

Cuộc sống không chỉ để trôi qua, mà để được sống.
Nếu ngày này nối ngày kia chỉ là thức dậy, đi làm, ăn uống, trò chuyện vu vơ rồi ngủ, thì đời sống ấy dần đánh mất sinh khí, và tâm sẽ rơi vào một nỗi chán chường âm thầm. Con người không sinh ra để vận hành như một cỗ máy.


Sự lặp lại vô thức làm mòn ý nghĩa sống, và cuối cùng, chính ta trở thành kẻ tiêu thụ thời gian của mình cho các màn hình, cho những thú vui rẻ tiền, cho những kích thích không nuôi dưỡng được nội tâm. Mỗi ngày cần được lấp đầy bằng giá trị, không phải bằng sự bận rộn, mà bằng những việc khiến tâm hồn sâu thêm và trí tuệ sáng hơn. 

Giá trị ấy bắt đầu từ học hỏi chân thật: đọc những gì có thể nâng tâm lên, học những điều giúp mình hiểu rõ đời và hiểu rõ mình, chứ không phải để biết nhiều hơn, mà để bớt mê lầm hơn. Giá trị ấy tiếp nối bằng làm tròn bổn phận của mình.


Là người tu, thì kinh điển không thể mơ hồ, pháp hành không thể hời hợt, và đời sống không thể tách rời trách nhiệm với xã hội.
Tu không phải là trốn đời, mà là giúp đời bớt khổ bằng chính sự vững chãi của mình. 

Giá trị ấy còn nằm trong việc chăm sóc thân này một cách tỉnh thức. Không phải để chạy theo hình tướng, mà để thân đủ khỏe cho tâm hành đạo.
Một thân thể bệnh hoạn, yếu đuối, không chỉ làm phiền người khác, mà còn nuôi lớn mặc cảm và bất lực trong chính mình. Và rồi, không thể thiếu sự dấn thân vừa đủ.

Dấn thân đúng khả năng, đúng nhân duyên, coi mỗi sự cống hiến là cơ hội tu tập, mỗi lần tiếp xúc là một tấm gương soi tâm.
Nếu khép mình quá lâu, tâm thiếu đất để trưởng thành, và sự cô lập dễ biến thành căng thẳng, trầm uất. Một đời người trôi qua rất nhanh. Đến lúc muốn cống hiến, chưa chắc còn đủ duyên, đủ sức, hay đủ người để cần đến mình.

Nhưng dấn thân luôn phải đi kèm tỉnh giác, vì nơi nào có việc làm, nơi đó có nguy cơ dính mắc; nơi nào có thành tựu, nơi đó có mầm ngã mạn. Con đường của Đức Thế Tôn không nằm ở việc làm nhiều hay ít, mà ở sự quán sát tâm không gián đoạn.
Liên tục thấy, liên tục biết, liên tục buông.
Chỉ cần thiếu chánh niệm một khoảnh khắc, tâm đã có thể sai lệch ngay khi vừa chạm cảnh. Hoằng pháp khó nhất không phải là nói hay, mà là không để tham khởi lên, không để sân có cơ hội nảy mầm. Và điều đó không có con đường tắt.

Chỉ có một việc duy nhất: quán sát tâm, từng giây, từng phút,
ngay trước khi tâm kịp bước ra khỏi sự trong sáng ban đầu.

---CT---

Comments
* The email will not be published on the website.