
Giữa dòng thời gian trôi miết, Tết xuất hiện như một nhịp thở sâu của đời sống, nhắc con người quay về với chính mình, với những gì đang có mặt, và với những gì cần được buông xuống. Tết đến, người ta thường nghĩ đến sum họp, đến mâm cơm, đến áo mới và lời chúc. Nhưng sâu hơn tất cả, Tết là cơ hội để làm mới tâm. Một năm đã qua, bao nhiêu suy nghĩ, bao nhiêu cảm xúc, bao nhiêu lo toan đã chất chồng trong lòng. Nếu chỉ thay lịch mà không thay tâm, thì Tết chỉ là sự lặp lại của cũ kỹ dưới một cái tên mới. Trong tinh thần thiền quán, Tết là lúc nhìn lại mà không trách cứ, buông bỏ mà không tiếc nuối. Những điều chưa trọn vẹn, hãy thấy rõ và học từ đó. Những lỗi lầm, hãy nhận biết và để chúng khép lại cùng năm cũ. Không cần phải xóa sạch quá khứ, chỉ cần không mang nó đi tiếp. Tết cũng là dịp để sống chậm hơn một chút, nói ít hơn một chút, và lắng nghe nhiều hơn. Giữa tiếng cười nói và không khí rộn ràng, nếu có thể giữ được một khoảng lặng trong tâm, thì Tết ấy đã có chiều sâu. Một chén trà uống trong chánh niệm, một bữa cơm ăn trong im lặng, một bước chân đi thong thả đầu năm, cũng đủ làm cho ngày Tết trở nên đầy đặn. Với người tu học, Tết không phải là buông lơi sự thực tập, mà là thực tập sâu hơn trong đời sống thường ngày. Giữ tâm không phóng dật giữa cảnh vui, không dính mắc giữa lời chúc, không sinh tâm hơn thua giữa được mất, đó chính là mừng xuân bằng trí tuệ. Tết không làm tâm dao động, thì mùa xuân ấy mới thật sự an lành. Tết nhắc ta về tính vô thường. Một năm qua đi nhanh như một cái chớp mắt. Những người từng ngồi chung mâm cơm năm trước, chưa chắc còn đủ mặt năm nay. Thấy được điều đó, lòng tự nhiên mềm lại, bớt cố chấp, bớt giận hờn, bớt xem nhẹ những giây phút đang có mặt bên nhau. Và rồi, Tết cũng là lời nhắc nhẹ nhàng rằng: một năm mới không bắt đầu từ ngày mồng một, mà bắt đầu từ từng khoảnh khắc tỉnh thức. Nếu mỗi ngày đều sống có chánh niệm, biết rõ tâm mình đang đi về đâu, thì ngày nào cũng là Tết. Còn nếu tâm vẫn cũ, vẫn vội, vẫn chạy theo tham cầu và phiền não, thì dù có bao nhiêu mùa xuân đi nữa, lòng vẫn chưa từng nở hoa. Nguyện cho mỗi người, trong những ngày Tết này, có thể dành một chút thời gian để quay về, thở một hơi thở trọn vẹn, buông một gánh nặng không cần mang, và bắt đầu năm mới bằng một tâm an tĩnh. Khi tâm an, xuân tự khắc sẽ đến, không cần đợi đến một ngày đặc biệt nào.
---CT---